Ngày 67 – Trở về nơi tâm hồn được nghỉ ngơi
Ngày 67 – Trở về nơi tâm hồn được nghỉ ngơi
Có những ngày, điều chúng ta cần nhất không phải là một lời khuyên.
Không phải một mục tiêu mới.
Không phải thêm một chút kỷ luật.
Cũng không phải cố gắng thêm một lần nữa.
Mà đơn giản là:
Được nghỉ.
Nghỉ sau một ngày làm việc.
Nghỉ sau một tuần dài.
Nghỉ sau một chặng đường đã đi qua.
Và đôi khi, nghỉ sau một khoảng thời gian rất dài mà chính mình cũng không nhận ra rằng mình đã mệt đến mức nào.
Có lẽ vì vậy mà hôm nay, khi đi qua Ngày 66 – Khi lòng nhẹ, ta nhìn cuộc sống khác đi, chúng ta bước đến một câu hỏi rất tự nhiên:
Sau khi đã cố gắng đủ lâu, tâm hồn mình muốn trở về đâu để được nghỉ ngơi?
🌱 Có những lúc chúng ta quên mất mình cũng cần được nghỉ
Cuộc sống thường dạy chúng ta phải tiến lên.
Phải làm việc.
Phải kiếm tiền.
Phải chăm sóc gia đình.
Phải hoàn thành trách nhiệm.
Phải cố gắng hơn.
Phải tranh thủ thời gian.
Phải tận dụng từng cơ hội.
Và đôi khi, chúng ta còn biến cả thời gian nghỉ ngơi thành một nhiệm vụ:
"Hôm nay nghỉ nhưng phải tranh thủ làm việc này."
"Cuối tuần phải giải quyết cho xong việc kia."
"Có thời gian rảnh thì học thêm."
"Không được để thời gian trôi qua vô ích."
Cứ như vậy...
nghỉ ngơi cũng trở thành một cuộc chạy đua.
Thân thể đã ngồi xuống nhưng tâm trí vẫn chạy.
Điện thoại vẫn trong tay.
Công việc vẫn trong đầu.
Những cuộc trò chuyện chưa giải quyết vẫn quay lại.
Những khoản tiền chưa đủ vẫn khiến mình lo.
Những kế hoạch cho ngày mai vẫn không ngừng xuất hiện.
Ta tưởng mình đang nghỉ.
Nhưng thật ra...
chỉ có cơ thể dừng lại, còn tâm hồn vẫn đang làm việc.
🌿 Chúa Giêsu cũng bảo các môn đệ: Hãy nghỉ ngơi
Có một đoạn Tin Mừng mà mình nghĩ rất đẹp khi đặt vào hành trình này.
Các môn đệ được sai đi.
Họ lên đường.
Họ rao giảng.
Họ làm việc.
Họ phục vụ.
Rồi khi trở về, các ông kể lại cho Chúa Giêsu những gì mình đã làm và những gì mình đã giảng dạy.
Và Chúa Giêsu không nói:
"Tốt lắm, bây giờ hãy tiếp tục."
Ngài nói:
"Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút."
(Mc 6,31)
Mình rất thích chữ "hãy nghỉ ngơi" trong câu này.
Bởi nó cho thấy một điều rất thật:
Ngay cả những người đang làm một công việc có ý nghĩa cũng cần được nghỉ.
Phục vụ cần nghỉ.
Làm việc cần nghỉ.
Hành trình cần nghỉ.
Thậm chí một người đang sống rất có mục đích cũng cần có lúc dừng lại.
Nghỉ ngơi không phải là phản bội mục tiêu.
Không phải lười biếng.
Không phải bỏ cuộc.
Nghỉ ngơi là một phần của hành trình.
🌾 Chúng ta không phải là những cỗ máy
Có một điều rất dễ quên khi sống trong đời thường:
Thân xác con người có giới hạn.
Một ngày làm việc dài sẽ khiến cơ thể mệt.
Một thời gian căng thẳng kéo dài sẽ khiến tâm trí mệt.
Một chuỗi ngày phải lo toan liên tục sẽ khiến tâm hồn cũng trở nên nặng nề.
Nhưng chúng ta thường chỉ nhận ra điều đó khi cơ thể buộc phải nói:
"Đủ rồi."
Một cơn đau.
Một đêm mất ngủ.
Một buổi sáng thức dậy mà không muốn làm gì.
Một ngày không còn tập trung.
Một lúc đang làm việc nhưng đầu óc trống rỗng.
Đó đôi khi không phải là chúng ta yếu đuối.
Có thể đơn giản là:
Mình đã đi quá lâu mà chưa cho mình một khoảng dừng.
Và có những ngày, nghỉ ở nhà không phải là một ngày "bỏ phí".
Đó là một ngày cần thiết để thân xác và tâm hồn trở lại với nhau.
🌱 Nghỉ ngơi không nhất thiết phải đi đâu
Chúng ta thường nghĩ muốn nghỉ phải có một chuyến du lịch.
Phải đến một nơi thật đẹp.
Phải có tiền.
Phải tạm rời khỏi công việc.
Nhưng đôi khi...
một ngày nghỉ thật sự có thể rất bình thường.
Ở nhà.
Ăn một bữa cơm chậm rãi.
Tắm một chút nước ấm.
Ngồi trước hiên.
Đọc vài trang sách.
Nói chuyện với người thân.
Chơi với con.
Đi bộ một đoạn ngắn.
Tắt điện thoại một lúc.
Hoặc đơn giản là...
ngồi yên.
Không cần phải tạo ra thêm điều gì.
Không cần phải chứng minh rằng ngày hôm nay mình đã làm được bao nhiêu.
🌿 Có một kiểu mệt mà ngủ cũng chưa chắc hết
Đó là mệt vì bên trong không được nghỉ.
Bạn có thể ngủ tám tiếng nhưng sáng hôm sau vẫn thấy nặng.
Bạn có thể ngồi trước tivi cả buổi nhưng đầu óc vẫn quay cuồng.
Bạn có thể đi du lịch nhưng vẫn nghĩ về công việc.
Bạn có thể ngồi cạnh gia đình nhưng tâm trí vẫn ở một nơi khác.
Bởi vậy, nghỉ ngơi thật sự không chỉ là:
để cơ thể ngừng hoạt động.
Mà còn là:
cho phép tâm trí được tạm thời đặt xuống những điều nó đang cố kiểm soát.
Hôm nay chưa giải quyết được thì ngày mai giải quyết.
Chuyện người khác nghĩ gì về mình...
để họ nghĩ.
Khoản tiền chưa đủ...
tiếp tục từng bước.
Công việc chưa hoàn hảo...
ngày mai làm tiếp.
Một câu hỏi chưa có câu trả lời...
có thể để nó ở đó một thời gian.
Không phải chuyện gì cũng cần được giải quyết ngay hôm nay.
🌿 "Hãy nghỉ ngơi đôi chút"
Mình nghĩ chữ "đôi chút" cũng rất đẹp.
Chúa Giêsu không nói với các môn đệ:
"Hãy bỏ hết mọi việc."
Ngài cũng không bảo họ:
"Đừng làm gì nữa."
Chỉ là:
Hãy nghỉ ngơi đôi chút.
Bởi cuộc sống vẫn tiếp tục.
Ngày mai họ sẽ lại lên đường.
Công việc vẫn còn.
Những người cần được phục vụ vẫn còn.
Nhưng hôm nay, hãy nghỉ.
Điều đó rất giống nhịp sống của một con người bình thường.
Ta không thể nghỉ mãi.
Nhưng ta cũng không thể làm mãi.
Làm – nghỉ – rồi lại làm.
Đi – dừng – rồi lại đi.
Đó không phải là sự thiếu nhất quán.
Đó là nhịp sống.
🌱 Và đây cũng là nhịp của mùa Xuân
Trong hành trình 90 ngày này, chúng ta đã nhiều lần nói về việc:
bắt đầu lại.
Nhưng bắt đầu lại không có nghĩa là lúc nào cũng phải tiến về phía trước.
Một hạt giống không thể liên tục vươn lên.
Có những lúc nó phải nằm yên trong đất.
Có những lúc rễ cần thời gian để bén sâu.
Có những lúc cây cần mùa mưa.
Có những lúc một cành cây cần đứng yên trước khi có chồi non mới.
Sự sống không lớn lên bằng cách hoạt động không ngừng.
Nó lớn lên bằng những nhịp:
sống – nghỉ – hồi phục – rồi tiếp tục sống.
Có lẽ con người cũng vậy.
🌿 Sau 60 ngày, có lẽ chúng ta càng cần một khoảng nghỉ
Hãy nhìn lại hành trình đã đi qua.
30 ngày đầu tiên:
Thức tỉnh.
Chúng ta nhìn lại bản thân.
Nhìn thấy những điều mình đang trốn tránh.
Nhìn thấy sự mệt mỏi.
Nỗi sợ.
Sự cô đơn.
Những điều không còn phù hợp.
Những thói quen sống theo quán tính.
Rồi 30 ngày tiếp theo:
Xây nền.
Chúng ta bắt đầu xây những thói quen nhỏ.
Học cách xuất hiện mỗi ngày.
Học cách kiên trì.
Học cách buông bỏ.
Tìm lại những giá trị dẫn đường.
Chọn điều đáng để theo đuổi.
Đầu tư thời gian và cuộc đời vào điều có giá trị.
Xây nền cho tương lai.
Và đến Ngày 60...
chúng ta quay lại nhìn mình:
Mình đã khác ngày đầu tiên như thế nào?
Rồi bước vào 30 ngày Sống thật.
Ta bắt đầu hỏi những câu sâu hơn:
Tôi có đang sống cuộc đời của mình không?
Điều gì khiến tôi thật sự sống?
Tôi có đang đánh mất mình để làm hài lòng tất cả mọi người?
Tôi có còn nghe được tiếng nói bên trong?
Điều gì khiến lòng tôi nhẹ hơn?
Khi lòng nhẹ, tôi nhìn cuộc sống khác đi như thế nào?
Và hôm nay:
Tôi có biết trở về để nghỉ ngơi không?
🌾 Nghỉ ngơi cũng là một cách sống thật
Có lẽ đây là điều chúng ta cần học.
Nếu cơ thể mệt mà vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ...
đó chưa chắc là sống thật.
Nếu tâm hồn cần yên tĩnh mà mình cứ nhồi thêm tiếng ồn...
đó cũng chưa chắc là sống thật.
Nếu mình cần nghỉ nhưng lại cảm thấy tội lỗi vì nghỉ...
có lẽ mình vẫn đang sống theo một tiêu chuẩn nào đó bên ngoài mình.
Sống thật đôi khi rất đơn giản:
Mệt thì nhận mình mệt.
Cần nghỉ thì cho phép mình nghỉ.
Không ổn thì thành thật rằng mình chưa ổn.
Không biết thì nói rằng mình chưa biết.
Chưa thể đi tiếp thì đứng lại một chút.
Không phải để mãi mãi đứng yên.
Mà để có thể bước tiếp bằng một đôi chân đã được hồi phục.
🌿 Trở về không có nghĩa là quay lui
Có một điều rất đẹp trong chữ "trở về".
Trở về không phải là thất bại.
Trở về cũng không có nghĩa là quay lại điểm xuất phát.
Sau một ngày làm việc, ta trở về nhà.
Nhưng ta không trở thành người của buổi sáng nữa.
Sau một chặng đường dài, ta trở về với chính mình.
Nhưng ta cũng không còn là con người của ngày đầu tiên.
Ta trở về với một trải nghiệm mới.
Một chút trưởng thành.
Một chút hiểu biết.
Một chút mệt mỏi.
Một chút biết ơn.
Và có thể...
một chút bình an.
🌱 Vậy nơi nào là nơi tâm hồn được nghỉ?
Có lẽ mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau.
Có người tìm thấy nơi ấy trong gia đình.
Có người trong thiên nhiên.
Có người trong một căn phòng yên tĩnh.
Có người trong một cuốn sách.
Có người trong một người bạn có thể ngồi cạnh mà không cần nói gì.
Và với người có đức tin, nơi ấy cuối cùng là Thiên Chúa.
Có người tìm thấy Ngài trong nhà thờ.
Có người tìm thấy Ngài trong Thánh lễ.
Có người trong một giờ cầu nguyện rất đơn sơ.
Có người đang ở rất xa và một ngày nào đó bất chợt nhớ lại:
“Cha ơi, con muốn trở về.”
Và lúc ấy...
Thiên Chúa không cần phải la lớn.
Người chỉ cần mở rộng vòng tay.
🌿 Có thể Chúa không hỏi: "Con đã làm được bao nhiêu?"
Có thể điều Ngài muốn trước tiên là:
"Con có mệt không?"
Và nếu hôm nay câu trả lời là:
"Có."
Thì có lẽ...
mình không cần phải xấu hổ về điều đó.
Hãy nghỉ một chút.
Đặt xuống những gì đang mang.
Để thân xác được nghỉ.
Để tâm trí được yên.
Để trái tim không phải tiếp tục chiến đấu.
Ngày mai vẫn còn.
Con đường vẫn còn.
Công việc vẫn còn.
Những điều phải lo vẫn còn.
Nhưng hôm nay, hãy nghỉ.
Như những môn đệ ngày xưa đã trở về sau một hành trình dài.
🌱 Thực hành nhỏ cho hôm nay: Cho phép mình được nghỉ
Hôm nay, hãy thử dành 30 phút không có mục tiêu.
Không học thêm.
Không làm việc.
Không lướt mạng để tìm thêm thông tin.
Không cố giải quyết một vấn đề.
Không cần phải "tận dụng" 30 phút ấy.
Chỉ cần ở đó.
Nếu muốn, bạn có thể ngồi yên và tự hỏi:
"Mình đã mang theo điều gì suốt những ngày qua mà hôm nay có thể đặt xuống?"
Rồi hít một hơi thật chậm.
Không cần tìm câu trả lời ngay.
Chỉ cần cho phép mình được nghỉ.
🌿 Và có lẽ...
Sau một ngày làm việc, chúng ta trở về nhà.
Sau một tuần mệt mỏi, chúng ta cần một ngày nghỉ.
Sau một chặng đường dài, chúng ta cần một khoảng dừng.
Có những nơi thân xác được nghỉ.
Có những nơi tâm trí được yên.
Nhưng với người có đức tin, còn có một nơi sâu hơn:
nơi tâm hồn được trở về trong Thiên Chúa.
Ở đó, mình không cần phải chứng minh mình giỏi đến đâu.
Không cần kể mình đã làm được bao nhiêu.
Không cần che giấu những mệt mỏi.
Không cần trở thành một người khác.
Chỉ cần trở về.
Và biết rằng mình được yêu thương.
Có lẽ đó là nơi nghỉ ngơi sâu nhất mà một tâm hồn có thể tìm thấy. 🌿
Tôi trở về với Thiên Chúa để được nghỉ ngơi.Sau khi đã đi đủ xa, đôi khi điều chúng ta cần không phải là một con đường mới, mà là một nơi để trở về.
Và khi đã được nghỉ ngơi trong tình yêu ấy, tôi có thể trở thành một nơi bình an cho người khác trở về.
Ngày 68 sẽ tiếp tục từ chính nơi này: khi tâm hồn đã được nghỉ, ta bắt đầu lắng nghe điều gì đang thật sự muốn được sống trong mình.
Mỗi hạt giống đều mang trong mình một sự sống riêng. Bạn không cần lớn nhanh hơn người khác. Chỉ cần tiếp tục lớn lên theo cách của mình. Điều quan trọng không phải là lớn đến đâu, mà là sống trọn vẹn điều tốt đẹp đã được gieo trong tâm hồn.
👉 Hẹn gặp bạn ở bài viết tiếp theo của hành trình 30 ngày Sống thật.
Comments
Post a Comment