Ngày 43 – Bạn có còn thật sự sống trong hiện tại?

Ngày 43 – Bạn có còn thật sự sống trong hiện tại?

Bạn có còn thật sự sống trong hiện tại?

Hôm qua là ngày họp lớp sau 25 năm ra trường.

Có người thành công.

Có người vẫn làm công việc bình thường.

Có người không đến.

Có lẽ vì bận.

Có lẽ vì nghĩ rằng mình chẳng có gì để kể.

Nhưng điều làm mình suy nghĩ nhiều nhất lại đến sau buổi họp.

Một người bạn nhắn tin hỏi về thầy chủ nhiệm năm xưa.

Bạn ấy nhớ lại nhiều kỷ niệm cũ và muốn biết cuộc sống của thầy bây giờ ra sao.

Mình hiểu sự quan tâm ấy.

Nhưng rồi mình chợt nhận ra, suốt nhiều năm qua, rất nhiều người chỉ nhớ đến những điều diễn ra trên bề mặt mà chưa thật sự hiểu con người của thầy.

Đối với mình, thầy là một người đã dành trọn cả cuộc đời cho sự nghiệp giáo dục.

Thầy luôn mong học trò biết suy nghĩ, biết đặt câu hỏi và tự tìm câu trả lời, chứ không chỉ học thuộc lòng những dòng trong sách giáo khoa.

Ngày ấy, nhiều người không hiểu điều đó.

  • Có học trò phản ứng.
  • Có người cho rằng thầy quá khác.
  • Có những ý tưởng của thầy cũng không được đón nhận.

Nhưng nhìn lại hôm nay, mình càng thấy thầy đã nhìn rất xa.

Kiến thức có thể giúp một người kiếm sống.

Nhưng chỉ khi biết suy nghĩ, biết sống tử tế và biết chịu trách nhiệm thì con người mới thật sự trưởng thành.

Có lẽ điều thầy muốn gieo vào học trò không chỉ là kiến thức, mà còn là cách làm người.

Mình chợt nghĩ đến chính buổi họp lớp hôm qua.

  • Có những bạn không đến.
  • Có người làm công nhân.
  • Có người làm nghề tự do.
  • Có người cuộc sống còn nhiều khó khăn.

Nếu chỉ nhìn vào nghề nghiệp, thu nhập hay địa vị để đánh giá một con người, chúng ta cũng đang nhìn họ bằng một góc rất nhỏ.

Có người âm thầm nhưng sống rất đẹp.

Có người không giàu có nhưng luôn biết yêu thương gia đình.

Có người chẳng mấy khi nói về mình, nhưng mỗi ngày vẫn đang cố gắng sống tử tế.

Cuộc sống không chỉ cần sự hiện diện của thân xác.

Điều quý hơn là sự hiện diện của trái tim.

  • Hiện diện để lắng nghe.
  • Hiện diện để cảm thông.
  • Hiện diện để nhìn thấy nơi người khác nhiều hơn những gì mắt mình nhìn thấy.

Hai mươi lăm năm sau ngày ra trường, điều mình biết ơn nhất không phải là nhớ được bao nhiêu công thức hay bài học. 

Điều mình biết ơn là vẫn còn có một người thầy để nhớ, vẫn còn những người bạn để gặp lại, và vẫn còn một trái tim biết trân trọng những con người đã âm thầm đi qua cuộc đời mình. 

Có lẽ, đó cũng là một cách sống thật trong hiện tại: biết ơn những gì mình đang còn có, trước khi chúng chỉ còn là ký ức.

🌿 Một viên gạch nhỏ mỗi ngày

Bạn không cần thay đổi mọi thứ cùng lúc. Chỉ cần chọn một điều nhỏ từ bài viết hôm nay và thực hành nó. Những điều nhỏ được lặp lại mỗi ngày sẽ dần tạo nên con người mà bạn muốn trở thành.

👉 Hẹn gặp bạn ở bài viết tiếp theo của hành trình 30 ngày Xây nền.
Trần Công Duy

Trần Công Duy

Người viết về hành trình nuôi dưỡng tâm hồn và học cách bước cùng Chúa giữa cuộc sống mưu sinh.

“Sống sâu không phải là sống chậm lại, mà là sống thật với chính mình.”

Xem hành trình của mình →

Comments