Ngày 44 – Khoảng lặng cần thiết

Ngày 44 – Khoảng lặng cần thiết

Khoảng lặng cần thiết

Có một điều mình dần nhận ra sau nhiều năm đi làm.

Điều làm mình mệt nhất không phải lúc công việc nhiều.

Mà là khi trong lòng không còn khoảng lặng.

Một ngày có thể bắt đầu bằng tiếng chuông báo thức.

Rồi đến tin nhắn.

Email.

Điện thoại.

Công việc.

Những cuộc trò chuyện.

Những lo lắng.

Những dự định.

Đến tối, mình lại cầm điện thoại thêm một lúc nữa.

Thân xác nghỉ ngơi.

Nhưng tâm hồn vẫn chưa hề được nghỉ.

...

Tuần này, chúng ta đã cùng nhau đi qua nhiều câu hỏi.

Điều gì đáng để dành thời gian?

Điều gì tiếp thêm sức sống?

Điều gì đáng để nói "không"?

Điều gì đáng làm hôm nay?

Điều gì đang lấy mất sự hiện diện của bạn?

Bạn có còn thật sự sống trong hiện tại?

Có lẽ tất cả những câu hỏi ấy đều dẫn về một điều.

Nếu tâm hồn không có khoảng lặng, chúng ta rất khó nghe được tiếng nói của chính mình... và càng khó nhận ra tiếng Chúa.

...

Mình nhớ đến dụ ngôn Người Gieo Giống.

Có hạt rơi bên vệ đường.

Có hạt rơi trên sỏi đá.

Có hạt rơi vào bụi gai.

Có hạt rơi trên đất tốt.

Ngày trước, mình thường nghĩ đó là bốn loại người khác nhau.

Nhưng càng sống, mình càng thấy...

Bốn mảnh đất ấy đều có trong chính mình.

Có những ngày tâm hồn mình rộng mở như mảnh đất tốt.

Một lời cầu nguyện cũng đủ đem lại bình an.

Một câu Lời Chúa cũng đủ soi sáng cả ngày.

Nhưng cũng có những ngày, tâm hồn giống như bụi gai.

Những lo toan cơm áo gạo tiền.

Những áp lực công việc.

Những mong muốn phải thành công hơn.

Phải được người khác công nhận hơn.

Tất cả lớn lên nhanh đến nỗi lấn át cả điều quan trọng nhất.

Có những ngày khác nữa.

Lời Chúa vừa nghe đã trôi qua.

Không phải vì Chúa không nói.

Mà vì trong lòng mình quá nhiều tiếng ồn.

...

Điều làm mình cảm động nhất trong dụ ngôn ấy là:

Người gieo giống không chỉ gieo trên đất tốt.

Người vẫn gieo cả trên vệ đường.

Trên sỏi đá.

Trong bụi gai.

Thiên Chúa chưa bao giờ từ bỏ một mảnh đất nào.

Người vẫn kiên nhẫn gieo.

Ngày này qua ngày khác.

Có lẽ điều Người chờ đợi nơi mình không phải là trở thành mảnh đất hoàn hảo.

Mà là dám dành cho Người một khoảng đất trống.

Một khoảng lặng nhỏ trong tâm hồn.

Để hạt giống có nơi bén rễ.

Khoảng lặng cần thiết

...

Khoảng lặng ấy không nhất thiết phải là một giờ cầu nguyện dài.

Đôi khi chỉ là vài phút trước Nhà Tạm.

Một đoạn Tin Mừng trước khi đi ngủ.

Một lời "Tạ ơn Chúa" sau bữa cơm.

Một buổi sáng đi làm trong thinh lặng.

Hay đơn giản là tắt điện thoại vài phút để ngồi yên.

Không làm gì cả.

Chỉ để biết rằng...

Mình đang được Chúa yêu thương.

...

Có người hỏi:

"Tại sao phải dành thời gian cho khoảng lặng?"

Có lẽ cũng giống như mảnh đất cần được nghỉ sau mùa gặt.

Nếu cứ gieo mãi.

Cày mãi.

Khai thác mãi.

Mảnh đất sẽ khô cằn.

Con người cũng vậy.

Không ai có thể yêu thương mãi nếu tâm hồn đã kiệt sức.

Không ai có thể bình an nếu trong lòng luôn đầy tiếng ồn.

...

Hai mươi lăm năm sau ngày ra trường, mình nhận ra điều đáng quý nhất không phải là ai thành công hơn ai.

Mà là vẫn còn có những người thầy để biết ơn.

Vẫn còn những người bạn để gặp lại.

Vẫn còn một trái tim biết rung động trước những điều tốt đẹp.

Có lẽ, tất cả những điều ấy chỉ có thể được gìn giữ khi trong lòng mình vẫn còn một khoảng lặng dành cho Thiên Chúa.

Vì chính trong khoảng lặng ấy, mình học được cách biết ơn.

Biết lắng nghe.

Biết yêu thương.

Và biết rằng...

Mình chưa bao giờ bước đi một mình.

Khoảng lặng cần thiết

🌱 Một lời cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

Giữa cuộc sống đầy tiếng ồn và những lo toan, xin gìn giữ trong tâm hồn con một khoảng lặng dành riêng cho Chúa.

Xin giúp con biết dừng lại để lắng nghe, biết thinh lặng để nhận ra sự hiện diện của Ngài, và biết mở lòng để hạt giống Lời Chúa bén rễ mỗi ngày.

Xin đừng để những lo lắng, tham vọng hay vội vã làm nghẹt mất điều tốt đẹp Chúa đang gieo trong con.

Xin cho con biết sống từng ngày với một trái tim bình an, để dù ở nơi làm việc, trong gia đình hay giữa những áp lực của cuộc sống, con vẫn cảm nhận được rằng Chúa đang bước đi cùng con.

🌿 Một viên gạch nhỏ mỗi ngày

Bạn không cần thay đổi mọi thứ cùng lúc. Chỉ cần chọn một điều nhỏ từ bài viết hôm nay và thực hành nó. Những điều nhỏ được lặp lại mỗi ngày sẽ dần tạo nên con người mà bạn muốn trở thành.

👉 Hẹn gặp bạn ở bài viết tiếp theo của hành trình 30 ngày Xây nền.
Trần Công Duy

Trần Công Duy

Người viết về hành trình nuôi dưỡng tâm hồn và học cách bước cùng Chúa giữa cuộc sống mưu sinh.

“Sống sâu không phải là sống chậm lại, mà là sống thật với chính mình.”

Xem hành trình của mình →

Comments